Có những nơi, đồng hồ báo thức không phải là tiếng chuông điện thoại.
Ở làng chài An Hải, ngày mới bắt đầu bằng tiếng sóng.
Khoảng 5 giờ sáng, khi bầu trời vẫn còn lẫn giữa màu xanh đậm của đêm và chút hồng nhạt phía chân trời, mình thường mở cánh cửa gỗ trước hiên nhà.
Không khí buổi sớm mang theo vị mặn của biển. Gió thổi rất nhẹ. Xa xa là tiếng máy tàu vọng vào từ ngoài khơi, báo hiệu những chiếc thuyền đầu tiên đang trở về sau một đêm dài lênh đênh.
Ở thành phố, 5 giờ sáng có lẽ là lúc nhiều người còn cố ngủ thêm vài phút trước khi chuông báo thức reo lần nữa.
Còn ở An Hải, một ngày làm việc gần như đã bắt đầu.
Mặt trời chưa kịp lên, bến cá đã rộn ràng
Mình thích đi bộ ra bãi biển vào giờ này.
Từ Luyen’s Home chỉ mất chưa đầy một phút là chạm tới mép nước. Con đường nhỏ còn vương chút sương đêm, hai bên là những ngôi nhà của người dân làng chài, cửa đã mở từ sớm.
Ngoài bãi, từng chiếc thuyền lần lượt cập bờ.
Không ai hối hả.
Không ai chen lấn.
Mọi thứ diễn ra theo một nhịp điệu rất quen thuộc, như đã lặp lại hàng chục năm nay.
Người đàn ông ôm những rổ cá bạc lấp lánh.
Một cô lớn tuổi lựa từng con mực còn trong veo.
Vài đứa trẻ chạy lon ton phụ bố mẹ kéo những chiếc thúng vào bờ.
Nếu đứng đủ lâu, bạn sẽ nhận ra nơi đây không chỉ là một bến cá.
Đó là nơi một ngày mới được bắt đầu bằng lao động, bằng tiếng cười và bằng niềm vui rất giản dị khi chuyến biển đêm mang về đủ đầy.
Hải sản ở đây ngon vì… chưa kịp “đi đâu”
Có nhiều vị khách từng hỏi mình:
“Chị Luyến ơi, sao hải sản ở đây ngọt vậy?”
Thật ra không có bí quyết gì cả.
Chỉ là khoảng cách từ biển đến bếp quá ngắn.
Con mực vừa được gỡ khỏi lưới có thể xuất hiện trên mâm cơm chỉ sau một, hai tiếng.
Con cá vừa cập bến vẫn còn ánh bạc trên da.
Tôm vẫn còn nhảy.
Ghẹ vẫn còn buộc dây.
Có lẽ chính sự tươi mới ấy tạo nên hương vị mà nhiều người nhớ mãi sau khi rời Phú Yên.
Một bữa sáng không cần quá cầu kỳ
Sau khi mua ít hải sản, mình quay về nhà.
Bếp bắt đầu đỏ lửa.
Có hôm chỉ là nồi cháo cá nóng hổi.
Có hôm là mực hấp chấm muối tiêu chanh.
Có hôm đơn giản hơn nữa, chỉ là vài con tôm luộc ăn cùng chén nước mắm nguyên chất.
Không phải mâm cơm sang trọng.
Nhưng luôn đủ để thấy lòng mình nhẹ lại.
Có lẽ vì khi nguyên liệu đã đủ tươi, người nấu chỉ cần giữ nguyên hương vị của biển.
Điều mình thích nhất không phải là biển
Nhiều người nghĩ điều đẹp nhất ở An Hải là bãi biển.
Mình thì nghĩ khác.
Điều khiến mình yêu nơi này là con người.
Là cô bán rau luôn cười trước.
Là chú ngư dân sẵn sàng chỉ cho khách cách chọn cá ngon.
Là những cuộc trò chuyện kéo dài vài phút nhưng đủ để khiến người lạ thấy mình được chào đón.
Có những vị khách ở vài ngày rồi bảo:
“Ở đây ai cũng gọi nhau bằng nụ cười.”
Mình nghe mà thấy vui.
Có những vị khách chỉ định ở một đêm…
…rồi quyết định ở thêm.
Không phải vì lịch trình thay đổi.
Mà vì họ chưa muốn quay lại với nhịp sống quá nhanh.
Có anh làm công nghệ mang laptop xuống làm việc cả tuần.
Buổi sáng họp online.
Buổi chiều đi biển.
Buổi tối ăn cơm cùng gia đình.
Có chị từ Hà Nội nói rằng đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng chị ngủ một mạch đến sáng mà không tỉnh giấc giữa đêm.
Những lời chia sẻ như vậy khiến mình tin rằng đôi khi một kỳ nghỉ không cần quá nhiều hoạt động.
Chỉ cần đủ yên.
Luyen’s Home chỉ là một phần rất nhỏ của ngôi làng này
Mình chưa bao giờ nghĩ Luyen’s Home là điểm đến chính.
Điều mình mong nhất là ngôi nhà này có thể trở thành điểm khởi đầu để bạn khám phá An Hải.
Sáng đi chợ cá.
Trưa ăn hải sản.
Chiều ra biển.
Tối ngồi dưới hiên nghe tiếng sóng.
Rồi sáng hôm sau lại bắt đầu bằng một bình minh khác.
Có lẽ đó là lý do mình vẫn ở đây
Có người hỏi:
“Ở giữa làng chài có buồn không?”
Mình thường cười.
Nếu mỗi sáng đều được nhìn mặt trời nhô lên từ biển, được nghe tiếng chim trên mái ngói, được hít mùi gió mặn và gặp những con người chân chất, thì thật khó để gọi đó là buồn.
Cuộc sống ở An Hải không có nhiều điều ồn ào để khoe.
Nhưng lại có rất nhiều điều nhỏ bé khiến người ta muốn quay trở lại.
Và có lẽ, đó cũng là điều mình mong mỗi vị khách mang theo khi rời Luyen’s Home: không chỉ là vài bức ảnh đẹp, mà là cảm giác đã từng sống chậm lại giữa một làng chài bình yên.
“Mình là Luyến, người đã chọn ở lại làng chài An Hải để xây dựng Luyen’s Home. Mỗi bài viết trong ‘Nhật ký từ hiên nhà’ là một câu chuyện thật về cuộc sống, con người và biển nơi đây. Hy vọng những dòng chia sẻ này sẽ giúp bạn hiểu hơn về vùng đất mà mình yêu.”
Các kênh thông tin chính thức của Luyen’s Home
Các bài viết liên quan:
KINH NGHIỆM DU LỊCH CÙ LAO MÁI NHÀ: https://luyenshome.com/kinh-nghiem-du-lich-cu-lao-mai-nha-phu-yen-tu-tuc/
